Tóm lược truyện hạnh phúc nơi Khúc Quanh

đã có lần nói chỉ cần có là anh, mặc dù trời sập xuống cũng có anh phòng, mặc dầu mưa mập gió mập sẽ có phòng nhỏ tuổi để tránh.

Trình làng truyện hòa bình vị trí khúc quanh

Tác giả: Thanh Đăng & Mộc Ngư
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện ấm no nơi khúc quanh

“Anh không ăn năn chứ?” Lâm Lam quan sát loại gia đình bạn qua lại bên trên con đường ngoại trừ cửa sổ nhìn ra ngoài, khuấy ly cafe vẫn thay trong tay.

đời sống tựa như mẫu gia đình kế bên khung cửa sổ, có người chỉ chú ý thoáng qua tổ ấm, lại cũng luôn tồn tại người nhà đâm vào người.

“Không, anh vẫn không ân hận.”

Lâm Lam nghe kết thúc ngẩng mặt lên, trong lòng cười khổ một tiếng, còn nếu như không ân hận thì tại sao trong nháy mắt lại đắn đo cũng như vậy? Còn nếu không hối hận thì tại sao hít thở khó như vậy?

“Anh cần phải hiểu kỹ em hài lòng anh chỉ bởi vì em nên một nhà bạn để dựa vào, thậm chí chỉ vày sắm một các bạn đại diện anh đó, anh quên mất các chuyện này sao?” Lâm Lam chấm dứt khuấy café, yên tâm hỏi.

“Anh biết dẫu vậy anh chẳng chú ý.”

Lâm Lam lờ đờ ngẩng đầu lên, quan sát kỹ mọi người đeo mắt kính gọng black trước mặt này, anh có một đôi môi mỏng gợi cảm, một lúc lâu sau new nói bằng giọng điệu khiêu khích: “Bao gồm cả đứa bé trong bụng em sao?” Đọc nhấn rõ từng chữ một, tốc độ rất chậm rãi.

góc nhìn sau kính buổi tối đi một chút, lóe lên rồi biệt tích tuy vậy Lâm Lam đang bắt được.

“Chỉ phải là em anh hầu hết hài lòng sử dụng rộng rãi.” thành viên đại trượng phu này nói từng chữ một có vẻ là hạ quyết trọng điểm thật Khủng.

Lâm Lam nghe chấm dứt không nói gì. Chỉ cúi đầu chú ý bọt café đã biết thành gia đình khuấy nổi lên, một lúc chậm new lạnh nhạt nói: “Vậy ngày mai liền sử dụng rộng rãi nó chứ?”

“Ừ, tất cả phần đông nghe theo em.” tiếng nói của người nam giới này lộ ra sự nhân nhượng.

Lâm Lam ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên, cười cợt thật lớn có gia đình đàn ông ngồi đối diện: “Bạch Nham, anh vẫn dường như trước đây.” Quen biết từ đại học mang lại bây chừ, Bạch Nham bao giờ cũng như vậy, chỉ việc là lời của cô thì đảm bảo sẽ nghe theo.

Bạch Nham ngồi đối diện Lâm Lam thấy cô thốt nhiên mỉm cười khôn xiết vui vẻ thì ngẩn ra, “Em mỉm cười lên đã đẹp chắc là trước kia.”

Lâm Lam nghe chấm dứt càng cười cợt sáng lạn hơn, “Bạch Nham, sự dễ thương thường thường đã không lâu lâu năm.” các giọng nói yên tâm giống như vừa rồi.

Bạch Nham cần dùng ngón trỏ buộc phải đẩy mắt kính lên, dùng giọng nói run run không dễ nhận ra: “Lâm Lam, hãy có lòng tin anh.”

Lâm Lam vẫn cười: “Bạch Nham, anh vẫn sợ.” Quen biết 6-7 năm, Lâm Lam có vẻ từ mỗi một động tác cử chỉ, mỗi một vẻ mặt của Bạch Nham mà lại đoán ra được ý nghĩ trong nội tâm của anh, có thể các việc hay làm này của anh ý là bởi lẽ vì cô!

“Bạch Nham, lúc khẩn trương sợ hãi hãy cần đến ngón trỏ đẩy mắt kính lên một cái là dường như nhìn cao cũng như xa hơn, vẫn chưa khẩn trương sợ hãi nữa!” Lâm Lam đã nhớ khi ấy thành viên gia đình nói lung tung có Bạch Nham. Quan sát cao cũng như xa hơn thật sự có lẽ chưa khẩn trương sợ hãi nữa không, Lâm Lam cười cợt khổ ở trong lòng, trái lại chỉ cần có là bạn đứng ở vị thế cao đang sợ hơn người trong gia đình, ngày nào đó lơ là bị thương tích khắp người trong gia đình.

“Lâm Lam, anh chưa tất cả. Hãy tin anh, anh đã có tác dụng em hạnh phúc!” Bạch Nham cầm cố chặt tay của Lâm Lam kích cồn nói.

Lâm Lam nhìn tay bản thân bị Bạch Nham ráng chặt cũng không có ý định mong mỏi rút tay ra, nhưng mà là chưa Cấp Tốc không lừ đừ nói: “Vậy thì bằng chứng mang lại em xem đi.”

Lúc về cho căn nhà trời đã được gần tối, lúc đầu xuống xe Bạch Nham nói với Lâm Lam hi vọng ngày mai cô sẽ chuyển hẳn sang, anh lo lắng cô sống một mọi người. Nhưng mà Lâm Lam chỉ ngồi trong xe nhìn gắng chiều màu hồng lóe lên ở bên xa xa, vẻ đẹp mờ nhạt có lẽ trọng điểm tình giờ đây của cô, cô im lặng gật đầu đồng ý một dòng, nghĩ tới cố kỉnh vì chưng tiếp tục sống ở chỗ ấy chú ý vật nhớ người, chẳng bởi bật dậy khỏi đó sớm chút ít, đa dạng cũng là giải thoát.

Vừa vào cửa Lâm Lam ném túi xách lên ghế sô pha, vừa đi vừa dỡ ăn mặc quần áo, tiện tay ném xuống đất rồi đi tới phòng tắm. Xây dựng, túa tóc ra, tóc tùy ý rớt xuống vai. Vòi sen bắn ra nước lạnh có vẻ cây kim đâm vào trên gia đình bạn Lâm Lam, nước cũng như domain authority siêu ân cần, trong nháy mắt đó body toàn thân Lâm Lam cứng đờ, cảm xúc mình thích nghẹt thở chắc là là riêng biệt lạnh lẽo khiến người ta nghẹt thở thay.

Nước đã chưa xong bắn ra có lẽ sự trơ thổ địa lạnh lẽo không giới hạn lan tràn ra khắp buồng. Lâm Lam đứng chết lặng, mặc mang đến sợi tóc kết dính cổ. Thế chai sữa tắm thật chặt trong tay, sữa tắm hương hoa hồng là mùi anh đấy thích nhất, sau khi cô tắm xong anh đấy khi nào cũng nói dịu dàng bên tai cô là anh ấy thích nhất mùi hoa hồng nhàn nhạt tỏa ra từ trên mọi người cô bây chừ.

Lâm Lam dữ hăng bóp chai sữa tắm, chất lỏng màu hồng dính đầy tay của cô ấy, theo khe hở giữa ngón tay một giọt lại một giọt rơi xuống sàn buồng tắm. Anh ấy lừng khừng thật ra cô chưa thích mùi hoa hồng, mùi này khiến cô cảm giác cực kỳ nồng và nghẹt thở.

>> tham khảo thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng

Khóa nước lại, Lâm Lam xem nhẹ cơ thể còn ướt nhẹp, khoác khăn tắm lên gia đình liền sải Cách dài đi ra ngoại trừ. “Thình thình ——” cơ thể Lâm Lam bổ nhào bên trên sàn ngôi nhà, một tiếng khó khăn truyền đến từ sàn nhà, vang vọng lại trong hộ gia đình vắng vẻ. Cô không nhúc nhích nằm bên trên sàn nhà, một lúc lâu new lộ ra một nụ cười cợt khổ. Đúng rồi, sao cô lại quên chứ, đang chưa bao giờ duy nhất thành viên gia đình lo ngại từ buồng khách chạy lại nữa, sẽ không bao giờ có tiếng dép nôn nóng vang lên vị cô nữa, đang never duy nhất nhà bạn thật cảnh giác ôm ấp cô nữa, cũng như vẻ mặt vạn bất đắc dĩ ngưỡng mộ luyến tiếc nói mang cô: “Sao lơ là lại vấp ngã nữa rồi! Đau không?”

Nước mắt của Lâm Lam không tự công ty được nhưng mà chảy ra, anh đấy đã đi được rồi, không bao giờ trở về nữa. Lâm Lam hi vọng đây chỉ đơn giản là một cơn mơ về một nhà bạn khiến trái tim cô tan nát nhưng mà thôi.

Lau nước mắt xung quanh, từ từ đứng dậy, cảnh giác sờ bụng hơi nhô ra, Lâm Lam nhẹ nhàng thở ra một hơi, cũng may đứa gầy trong bụng không vấn đề gì.

Rót cho chính mình một ly nước ấm, ngồi bên trên ghế sô pha, vẻ mặt của Lâm Lam lại trở lại hờ hững như cũ, nhìn lướt qua ngôi nhà vắng vẻ, ngày mai cô vẫn ra khỏi đây, rời khỏi căn hộ nhỏ tuổi đã sống cùng anh ấy hai năm. Khu vực này đã từng tràn đầy giọng nói cười cợt của bọn họ, mỗi một góc nhỏ Dường như đã có thể nhận thấy dạng hình dịu dàng của anh, ấm yên đã từng có lần biện pháp cô gần do vậy, gần đến mức khiến cô cho là chỉ cần có anh ấy xây dựng phòng nhỏ ra thì càng hòa thuận hơn. Tuy nhiên đang kém một ít vì vậy, cứ một chút vì vậy, hòa thuận phần lớn nhốt bọn họ vào trong . . . . . . Lúc này, hòa bình ở ngoài buồng cười cợt nhạo bọn họ đã từng thề non hẹn biển cả.

Cảnh còn bạn mất, quay đầu quan sát lại chặng đường này thì ra là mỗi một Bước của cô ấy gần như đi về bên chia lìa, yên ấm thì ra là từ lúc bước đầu luôn luôn cười cợt nhạo cô ngu ngốc.

chàng mà, luôn luôn được nhiều nguyên cớ để trốn tránh mệnh lệnh, tùy ý dụ dỗ tình cảm thuần khiết của một tổ ấm cô bé.

Lâm Lam mơ mơ màng màng Trong khi nghe được tiếng khai trương, cô chưa dám tin nhìn cửa ngõ chăm bẳm, con tim đập thình thịch, Lâm Lam bao gồm ảo giác thiếu chút nữa nó ao ước bật ra ko kể. Rứa mà, cho đến lúc tiếng đóng cửa từ bên phía ngoài truyền mang lại, cửa sẽ chưa hễ 1 chút nào. Lâm Lam tự giễu cợt nở nụ cười, thì ra là tổ ấm hàng xóm trở về.

Anh ấy đã từng đi rồi, vẫn không trở về nữa. Lâm Lam tự giễu tự nói mang chúng ta. Trong đầu sẽ nhớ rõ, ngày đấy anh cười dịu dàng, nói sở hữu cô: “Buổi buổi tối ngóng anh trở về rồi cùng nhau làm cho cơm trắng buổi tối.” Ngày ấy, hai tay của cô ý ôm cổ của anh ý, hòa bình gật đầu đồng ý một cái; ngày đó, cô cười cợt hòa bình vuốt bụng hơi nhô ra của bản thân mình, cô ý muốn nói mang lại anh biết anh được làm bố rồi, mà lại cũng chính ngày đấy, anh đó rời đi. Lời nói kia dài lâu thiết yếu sử dụng được.

Cô chưa cam lòng, cũng không tin anh đấy đang rời đi do vậy. Cô ngang bướng hotline mang lại anh nhưng trước sau vẫn là giọng thanh nữ không đổi đó: xin lỗi, số điện thoại này đã tắt máy. Cô chấp nệ tín nhiệm anh ấy có chuyện, bướng bỉnh không chịu đựng quăng quật nhưng tậu anh ấy, thay nhưng mà ngóng tới cũng là người mẹ của anh làm cho nhục và tin anh ấy sẽ ra nước kế bên.

Nếu chính thức quyết định đi, tại sao lại đi dịu dàng cũng như cố kỉnh, lại đi vân đạm phong khinh (gió nhẹ nước chảy) như thế? Đã muốn đi sao còn gìn giữ sự dịu dàng khắp phòng, khiến cô trở về đời sống một chúng ta trước kia. Lâm Lam trước sau vẫn chưa hiểu tại sao anh hình như cần dùng cách thức do đó ra khỏi cô.

ban tối chờ anh trở về rồi bên nhau làm cho cơm về tối. Gồm bắt buộc anh cũng nói cười cợt Như vậy mang một người trong gia đình phụ nữ khác không? Lâm Lam thổi nước ấm áp trong tay, tầm mắt dần dần mơ đại dương, cô tự nói có người trong gia đình đó chẳng phải là nước mắt chỉ đơn giản là hơi nước làm tầm mắt mơ hồ thôi.

buổi đêm trong cơn mơ của Lâm Lam, cô mơ thấy lúc trước, ánh mặt trời buổi chiều, anh nuốm tay của cô ấy nói với cô: “Lâm Lam, chúng ta sống phổ biến được không?” Ngày đấy trời cực kỳ xanh, ngàn dặm (1 dặm = 500m) không mây, cô chú ý anh đó ấm yên gật đầu một cái, chỉ bầu trời nói: “Trời vô cùng xanh nha!” Anh đấy nghe ngừng chỉ mỉm cười chưa nói gì, quan sát kỹ mắt của cô ấy một lúc lâu bắt đầu quẹt mũi của cô ấy, nói sâu xa: “Mắt của em cũng rất xanh!”

Khi tỉnh lại, Lâm Lam bắt gặp gối ẩm, cô lấy tay hung hăng lau nước mắt không bị khô trên mặt, ngang bướng tự nói với mình: “Gối ướt là vì các giọt mồ hôi, mắt ướt bởi vì vừa tỉnh ngủ.”

Hai tay ôm chiếc gối ngồi trên giường, Lâm Lam dựa đầu vào bên trên cánh tay, hai mắt vô hồn chú ý về phía trước, vị trí sẽ là chỗ bọn họ chụp ảnh phổ biến. Chúng ta ngồi bên trên bến bãi cỏ, anh đấy ủ ấp cô từ đằng sau, anh ấy cười cợt sáng lạn, cô mỉm cười hạnh phúc. Trong bức ảnh là trời khôn xiết blue, ánh mắt của cô ý cũng khá blue, có anh ấy trong cuộc sống này vốn là xanh thẳm bởi thế, chụp ảnh lên ánh nhìn của cô cũng là màu xanh. Mà lại bây chừ ánh nhìn của cô ý chỉ còn lại vẻ mờ mịt. Thật ra bầu trời khôn xiết blue cũng là một sự trơ tráo lạnh lẽo.

Bạch Nham nói giữa trưa trở lại đón cô cùng đi nạp năng lượng cơm trưa, sau đấy đến viên dân chính nhận giấy đăng ký kết hôn, sau đấy nữa sẽ trở về ngôi nhà của bọn họ. Đúng cụ, khu vực đấy bắt đầu là ngôi nhà của cô ấy, chỗ này chỉ còn là một ngôi nhà vắng vẻ mà thôi, chỉ có một chúng ta nhớ lại, chỉ cần quá khứ không tiềm ẩn.

Lâm Lam ngồi không động đậy, ở trong căn hộ này, quanh đó tiếng “Tích tắc” của đồng đại dương ra, của cả mọi im lặng, bao gồm cả cô.

Lâm Lam nhìn đồng đại dương bên trên tường, thế loại gối tàn ác hăng đập tới. “Loảng xoảng ——” một tiếng, đồng hồ rớt xuống sàn ngôi nhà, linh kiện của nó văng ra, kim chỉ giây đang chấp nê biến động chút ít, sau cuối dừng ở con số 12, căn hộ cuối cùng chủ yếu yên tĩnh.
>> tìm hiểu thêm chuyên mục Truyện đam mỹ abo

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *