Review truyện Bước Nhầm Đường Ngay

Bước nhầm đường ngay là thẻ loại truyện trọng sinh kể về một hero xã hội đen được trọng sinh thành cảnh sát, theo dõi truyện ngay bạn nhé

reviews truyện đam mỹ bước nhầm đường ngay

Tác giả: Tô Du Bính
Thể loại: Đam mỹ trọng sinh

Trích đoạn truyện bước nhầm đường ngay

Di động vang lên hai tiếng pi pi.

Từ Tắc Thừa dừng xe lại ven đường rồi mở di động ra, là một trong tin nhắn quảng cáo bất động sản:

Muốn có 1 ngôi nhà ấm áp, nên chọn Lục Ý Tân Uyển. Căn hộ quý phái từ 70 đến 120m2, nhà mặt đất từ 150 đến 220m2 hân hạnh ra mắt. Smartphone tư vấn: 7****** Di động: 138*********

Từ Tắc Thừa nhét di động vào trong túi áo, cho xe vào bãi đỗ bên đường rồi xuống xe đi gần một trạm để tìm một bốt điện thoại thông minh công cộng hình thức nhét xu, gọi điện qua.

kẻ địch bắt máy rất nhanh, “Anh. Có tin tức! Bản lĩnh là Trang Tranh nghi hoặc anh rồi, mới rồi em nghe hắn nói với anh Khánh, muốn hôm nay anh phải trả lời cho hắn. Em thấy hay là anh bàn với đội trưởng Lưu, bỏ nghĩa vụ này đi thôi.”

Từ Tắc Thừa nói lạnh nhạt, “Phải replay chưa chắc đã là bắt gặp ra thân phận của mình.”

địch thủ nói, “Có 90% bản lĩnh đó! Đợt rồi hàng của Gấu Bự gặp mặt chuyện, anh Khánh đã thiếu tín nhiệm có nằm vùng trà trộn vào rồi. Hoàn toàn có thể bọn chúng đã âm thầm khảo sát, cái ngày Gấu Bự xuất hàng, tuy chúng ta tạo được chứng cứ vắng mặt, nhưng nếu bị khảo sát kỹ là không xong đâu. Nếu như bầy chúng ngờ vực thì sẽ rất có thể bắt gặp sơ hở ngay đó.”

Từ Tắc Thừa nhíu mày, “Tôi biết rồi. Từ sau việc như này đừng gửi tin nhắn cho tôi, dễ bị lộ.”

đối phương nói, “Di động với sim mua mới cả đó, bền bỉ không có chức năng bị theo dõi. Với lại, khu nhà Thương Mại này còn có thật, quảng cáo cũng có thật, em chỉ thêm một số di động vào phía sau thôi.”

Từ Tắc Thừa nói, “Số di động này còn có 12 số, là 1 sơ hở lớn hơn rõ hơn cả chứng cứ vắng mặt.”

“Anh Từ, vậy chuyện này anh định…”

“Chọn làm cảnh sát chìm thì lúc nào thì cũng phải chuẩn bị niềm tin bị phát hiện, tôi có chừng mực.” Từ Tắc Thừa thoải mái tự tin cúp máy, ra khỏi bốt điện thoại. Năm rưỡi xế chiều, chính xác là giờ cao điểm khi tan tầm.

Từ Tắc Thừa đi ngược dòng người để trở về xe.

Đèn đường chợt sáng lên, ánh đèn màu cam tô điểm đường đi, tăng thêm mấy phần sức sống, Cống hiến và làm việc cho thành thị âm u này.

Anh ta tựa vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn bầu trời qua cửa sổ xe. Làm nằm vùng lâu vậy rồi, chuyện anh ta thích làm nhất là nhìn bầu trời, tuy rằng nhân loại của một kẻ nằm vùng and một tên cảnh sát khác biệt, nhưng may sao bầu trời luôn là một khung cảnh như thế.

Pi pi.

Lại là tiếng tin nhắn.

Từ Tắc Thừa mở di động ra ——

Có hàng tới, bảy giờ, bến tàu số ba.

Gửi từ Trang Tranh.

Gió lướt phía trên mặt nước thổi về, đưa đi cảm xúc âm ẩm.

Trời đã tối hẳn, đèn nê-ông tỏa nắng sắc màu thắp sáng toàn thành phố.

“Người chết có thỉnh thoảng cũng sẽ nói không ít lời không nên nói. Người rất có thể giữ bí mật nhất, là thi thể không rõ tung tích. Giờ tôi có chuyện rất cần thiết, buổi tối đừng quấy rầy tôi.”

Trang Tranh đóng Smartphone lại, tiện tay quăng vào trong xe, rồi khoanh tay tựa vào cửa lẳng lặng nhìn trời đêm.

Chẳng bao lâu sau, có ánh đèn pha rất gần gũi từ đằng xa truyền lại càng lúc càng cụ thể. Người ngồi ghế lái giấu mặt sau ánh đèn chói lóa, gương mặt mơ hồ.

Xe từ từ dừng lại, đèn chợt tối phụt.

Cửa xe xuất hiện, Từ Tắc Thừa mặc áo gió bước xuống xe, vẻ mặt thờ ơ, “Anh Tranh.”

Trang Tranh đứng thẳng lên, thuận miệng nói, “Không ai biết cậu tới chứ?”

Từ Tắc Thừa nói, “Em biết quy củ mà.”

“Tất nhiên. Cậu đi theo tôi bao năm, hiểu ý tôi quá tuyệt vời rồi.” Trang Tranh lấy thuốc lá ra khỏi túi, ném cho anh ta một điếu.

Từ Tắc Thừa bắt lấy dễ dàng, mang bật lửa ra châm cho hắn trước.

Trang Tranh hút một hơi rồi lạng lẽ.

lời nói ban nãy của Mã Kỳ khiến cho Từ Tắc Thừa thấp thoáng có dự cảm chẳng lành. Trang Tranh là một trong những kẻ rất biết âu yếm khung người. Mặc dù là đại ca xã hội đen, nhưng hắn không gái gú, không rượu chè, không cờ bạc, không nghiện thuốc còn cần cù thể dục Thể Thao từng ngày, sống lành mạnh hơn đại phần nhiều người. Nếu mà hắn hút thuốc, chứng minh hắn chạm mặt phải luận điểm khó xử lý hoặc đang khẩn trương.

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

“Định lúc nào tìm vk thế?” Trang Tranh ở đầu cuối cũng phá vỡ sự lạng lẽ.

Từ Tắc Thừa nói, “Chưa nghĩ tới ạ.”

Trang Tranh nói, “Định tìm bà xã thế nào?”

Từ Tắc Thừa nói lừng khừng, “Chắc là biết nấu ăn.”

Trang Trang bóng gió nhìn anh ta, “Vợ lấy về không phải để làm đầu bếp đâu.”

“Dạ.”

Trang Tranh nói, “Đàn bà mồm năm miệng mười, rất khó mà tìm kiếm được một người tri kỷ đáng tin. Làm nghề như bọn họ, điều quan trọng nhất là phải kín mồm bí mật miệng.”

Từ Tắc Thừa không rõ ý của hắn là sao, đành phải liên tục nói hùa theo, “Dạ.”

Trang Tranh nói, “Có biết lão Trương không? Bà xã lão tới cục cảnh sát ngồi ba tiếng đã bán đứng lão luôn rồi.”

Từ Tắc Thừa nói, “Lúc lão chết, em vẫn chưa đi Theo anh.”

Trang Tranh nói, “Vậy nhất định là cậu chưa biết lão Trương chết ra sao đâu. Lão tự nhảy từ tầng tối đa của cao ốc Phượng Hoàng xuống, gọn ghẽ lưu loát. Lão chết rồi, mỗi cá nhân vẫn coi lão là đồng đội.”

Tim Từ Tắc Thừa rụt lại, không lên tiếng.

Trang Tranh nói, “Cậu thì sao? Nếu bà xã cậu bán đứng cậu, cậu sẽ làm thế nào?”

Từ Tắc Thừa nói, “Em sẽ không còn cho cô ta thời cơ đó.”

“Có nhiều chuyện chẳng lường được đâu.” Trang Tranh hút một hơi thật sâu, kế tiếp nhả ra một vòng khói.

Từ Tắc Thừa nhớ tới cuộc điện thoại thông minh khi nãy của Mã Kỳ, thăm dò, “Không phải anh Tranh gọi em tới nhận hàng sao?”

Trang Tranh liếc anh ta, “Cậu vội à?”

“Không vội.” Từ Tắc Thừa miệng nói không vội, nhưng lòng thì xoắn lại. Rất cụ thể, lần này Trang Tranh tìm anh ta không hẳn là để nhận hàng! Buôn lậu là chuyện mạo hiểm, hắn sẽ không còn ở đây nói nhăng nói cuội lâu như thế.

“Có khi nào cậu sẽ bán đứng tôi không?” Trang Tranh chợt nói một câu.

sườn lưng Từ Tắc Thừa cứng đờ. Anh ta nhờ vào sự tiến cử của một lão tiền bối cộng đồng đen từng có ơn với Trang Tranh mới lẻn vào đc, gần như không tốn chút sức nào. Ba năm qua, anh ta cúc cung tận tụy, biểu thị nổi trội, thế cho nên từ trên xuống dưới không một ai nghi hoặc anh ta. Đây là lần đầu tiên anh ta bị ngờ vực trong ba năm qua. Anh ta biết, với tính cách mờ mịt như Trang Tranh mà hỏi như vậy thì dĩ nhiên đã hiểu rõ hết rồi.

Dù vậy, anh ta vẫn replay kiên trì, “Không đâu.”

Trang Tranh đôi chút bùi ngùi rít một hơi thuốc, tay trái lau miệng, tay phải ném thuốc xuống bên dưới chân, dùng sức day tắt, sau đó tránh đi đường nhìn của anh ta, nói đều đều, “Hàng ở cốp xe, cậu đi coi đi.”

Từ Tắc Thừa khẩn trương. Anh ta hiểu Trang Tranh, lúc hắn tắt thuốc đó là lúc hắn đã có ra quyết định.

“Hàng gì mà quan trọng tới nỗi phải kiểm tra lại thế ạ?” Hai mắt anh ta nhanh chóng dò xét toàn bộ cơ thể Trang Tranh.

Trang Tranh có dáng Hotgirl, thích mặc phục trang gọn người, nét may vừa khít với khung hình, trông trẻ trung và tràn đầy năng lượng and điển trai, cụ thể đã tầm bốn mươi nhưng trông chỉ khoảng ba mươi thôi. Cũng bởi do âu phục bó người nên hắn ít khi mang mấy đồ vật cỡ lớn theo bên mình, thông thường có bọn em mang giùm, lúc đi 1 mình thì nhiều nhất là đưa đi mấy tấm thẻ tín dụng, mấy tờ trăm tệ. Nhưng bây giờ, vạt áo bên trái của hắn hơi gồ lên do bị cộm túi quần.

Từ Tắc Thừa nghĩ tới khẩu Walther PPK[1] mà hắn rất thích dùng.

Trang Tranh tựa hồ không nhận thấy sự dò xét của anh ta, nói, “Món hàng mới rất hấp dẫn. Cuộc đời cậu nên nhắm đến một giai đoạn mới rồi.”

Định tự tay trừ khử mình sao?

Mời bạn tham khảo thêm Truyện đam mỹ hiện đại

Từ Tắc Thừa quay người, tim treo lên tận cổ, chậm rãi đi tới phía xe của Trang Tranh. Chân anh ta tuy đang bước đi, nhưng đầu hơi nghiêng, nỗ lực quan sát cử động của hắn qua khóe mắt.

Trang Tranh dịch chân, Bên cạnh đó muốn né khỏi tầm nhìn của anh ta.

Từ Tắc Thừa chuyển mắt về phía gương chiếu hậu bên trái xe, mượn ánh sáng từ đèn cao ốc đằng xa, anh ta hoàn toàn có thể lờ mờ trông thấy… Trang Tranh vươn tay vào bên trong túi quần bên trái.

“Đứng nguyên!” Từ Tắc Thừa đột ngột lôi súng ra ngắm vào Trang Tranh. Tim anh ta đập bình bịch, nằm vùng lâu vậy rồi, đấy là lần thứ nhất anh ta cảm nhận được mạng sống bị uy hiếp 1 cách rõ rệt như thế này. Các giọt mồ hôi túa ra ở lòng bàn tay gần như thấm ướt cả phần báng súng, anh ta ra sức bảo bạn dạng thân phải bình tĩnh!

Trang Tranh cứng đờ.

Từ Tắc Thừa biết chuyện tới nước này đã không còn vớt vát lại được rồi. Anh ta lên đạn, nói dõng dạc, “Tôi là cảnh sát hình sự Từ Tắc Thừa, hiện tại ngờ vực anh buôn lậu thuốc phiện. Giơ hai tay lên, đặt ra sau.”

Trang Tranh chậm trễ thả lỏng tay, rút tay ra khỏi túi. Nét mặt của hắn vô cùng bình tĩnh, Ngoài ra thứ chĩa vào phiên bản thân không hẳn là súng, “Mày là cảnh sát chìm?”

Từ Tắc Thừa trầm giọng nói, “Giơ tay lên!”

Trang Trang chậm rãi giơ tay lên, “Là mày bán đứng Gấu Bự sao?”

Từ Tắc Thừa nói, “Ngăn chặn hành vi phạm tội là chức trách của mỗi người cảnh sát!”

Trang Tranh lãnh đạm nhìn anh ta, “Mày định buộc tội gì cho tao đây? Buổi tối ra ngoài hóng gió? Hay là vất thuốc bừa bãi?”

Từ Tắc Thừa nói, “Buôn lậu thuốc phiện.”

“Bằng chứng đâu?”

Từ Tắc Thừa nói, “Tin nhắn anh gửi cho tôi.”

“Cảnh sát đều non nớt như mày à?” Trang Tranh cười lạnh, “Dùng một tin nhắn để buộc tội buôn lậu? Nói “có lẽ có”[2] chẳng phải giỏi hơn sao, ít ra còn có lịch sử vẻ vang làm cụ thể.”

Từ Tắc Thừa chợt thấy cốp xe hé một khe hở, trong tâm địa nhanh chóng xuất hiện một ý nghĩ, “Có gì trong cốp xe?”

Trang Tranh biến sắc.

Từ Tắc Thừa một tay cầm súng, một tay mở cốp xe.

“Mày không có quyền đụng vào xe của tao!” Tranh Tranh trừng anh.

Cốp xe đột ngột giật lên.

“A Thừa.” Giọng nói êm ả dịu dàng của Trang Trang từ cốp xe truyền ra.

Từ Tắc Thừa ngẩn người.

Trang Tranh thừa cơ xông tới, dùng sức vặn bàn tay đang cầm súng của anh ta.

Xem thêm Truyện đam mỹ sủng

một cái tay khác của Từ Tắc Thừa lập tức túm lấy tay hắn, hai người ban đầu gồng tay.

“Đây có lẽ là chuyện ngớ ngẩn nhất anh làm kể từ thời điểm sinh ra. Anh đã quen việc giành giật lấy thứ anh muốn, nhưng đó là lần trước tiên anh giành giật lấy người anh yêu…”

Từ Tắc Thừa dùng sức lôi tay hắn về, cổ tay theo đó rút ra, nòng súng găm thẳng vào vị trí tim Trang Tranh. Gần như chẳng mấy đắn đo, anh ta bóp cò.

Đoàng.

Viên đạn bắn cự li gần.

Người Trang Tranh run lên, níu theo Từ Tắc Thừa ngã ngửa ra.

“Em đi Theo anh ba năm, anh dõi theo em từ 1 cậu sinh viên trẻ trung trở thành một người con trai chín chắn. Anh cùng em cách tân và phát triển, em cùng anh trải qua từng khoảng thời hạn sung sướng. Chẳng rõ là từ khi nào nữa, anh nhận biết, anh rất muốn níu em ở trong khoảng nhìn của anh. Lâu lăm như thế rồi, em là người thứ nhất khiến cho anh muốn yên bề cuộc sống đời thường. Anh hoài nghi người khác ngủ ở cạnh anh, nhưng nếu là em, anh nghĩ… hẳn là hoàn toàn có thể, không, ý anh là, anh mong đc nằm với em cả đời. Đây là lần thứ nhất trong đời anh tỏ tình với cùng 1 người khác, em Để ý đến nhé. Hoa hồng trong xe, em thích thì nhận lấy, còn không thích thì… anh đưa về. Đc rồi, thế nhé.”

Tiếng ghi âm trong cốp xe chợt dứt lại.

đấy là một thiết bị tinh xảo, chỉ cần cốp xe giật lên hoàn toàn, thì phần ghi âm sẽ tự động chạy. Nó đã xong nhiệm vụ, lặng lẽ nằm giữa thảm hoa hồng đỏ trải đầy trong xe, giống như đang đợi chủ nhân mang nó cùng hoa hồng đỏ ra phía bên ngoài.

Bốn phía vẳng lặng như tờ.

Từ Tắc Thừa hồi lâu mới hoàn hồn lại, buông súng xuống, điên loạn lục lọi túi quần bên trái của Trang Tranh, lấy ra một hộp nhung to cỡ bàn tay. Anh ta run rẩy mở hộp ra, tức thì đánh rớt xuống đất.

Hai chiếc nhẫn bạch kim lăn khỏi hộp, lần lượt lăn tới bên thi thể của Trang Tranh, xong lại.
Chúc bạn đọc Truyện đam mỹ bước nhâm đường ngay vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *