Đánh giá truyện Lần Đầu Biết Yêu

Hướng Vũ Phạm là đàn ông công tử đẹp trai, phong lưu nhưng lại bàng quan, các thành tích học tập luôn bậc nhất từ dưới lên. Để cải sinh các kết quả học tập, mẹ cậu vẫn nhất mực mời thầy giáo mang lại cậu – Lạc Phán Phán, nhan sắc không còn lạ lùng, da cảnh bậc trung, ăn diện bình dân đã trở thành bởi vì gia sư đáng kính của Hướng thiếu da

Ra mắt truyện Lần đầu biết yêu

Tác giả: Ni Xảo Nhi
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Lần đầu biết yêu

ánh nắng êm ấm của chiều tối chiếu xuống tòa biệt thự xây theo phong cách Ba-rốc, tư chiếc cột ngôi nhà thẳng tắp phản chiếu ánh sáng lấp lánh, thảm cỏ xanh tươi trước ngôi nhà được giảm tỉa cảnh giác đầy sức sống. Khắp địa điểm ngập tràn không khí của không ít ngày cuối hè.

Ngược lại sở hữu phong cảnh yên tĩnh bên phía ngoài, trong ngôi nhà vang lên một tiếng quát phệ đầy bực tức.

của phòng khách bao la, sang trọng với phương pháp bài trí hài hòa giữa hai black color – trắng biểu thị sự xa hoa, giàu có ở trong phòng chúng ta Hướng, bà Hướng ngồi cố gắng chân trên mẫu sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi vẫn run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét bên tỏ vẻ như chưa dám tin, nhìn thẳng vào mặt cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là cái gì?”.

Tiếng quát to khiến đến căn nhà rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng cũng như ý muốn dựng ngược lên vị nổi giận.

Cậu thiếu niên mặc bộ vest được may vừa vặn vẹo, hai tay khoanh trước ngực, không hề sợ hãi, lơ đãng liếc nhìn tờ giấy bên trên bàn, hững hờ nói: “Không phải là các kết quả học tập sao ạ?”.

“Đương nhiên bà mẹ biết đây là tờ đánh tiếng các thành tích học tập!” Bà Hướng thu ngón trỏ lại, mở to mắt nhìn cậu. “Mẹ ước ao hỏi con, “Tổng điểm: 17” ở phía trên nghĩa là sao?!”

Cậu chỉ nhún vai, bình thản nhấp một ngụm Machiato, nói cũng như chẳng phải bao gồm chuyện gì xảy ra: “Chính là nghĩa của những chữ đó!”.

“Thằng bé nhỏ này, nhỏ bao gồm cách biểu hiện gì thế?! Tám môn học cùng lại chỉ được tất cả 17 điểm. Con còn giống như ngồi đấy nhưng uống cafe sao?!” Bà Hướng cực kì nổi giận, đứng dậy véo tai cậu.

“Á…” Cậu đau quá, lập cập đặt ly cafe xuống, thay thoát khỏi tay bà mẹ. “Mẹ, bà bầu vẫn làm gì thế? Mưu gần kề con ruột là phạm pháp đấy!”

“Một đứa nhỏ ngốc nghếch như thế này, không có cũng không sao!” Bà Hướng đành buông tay ra, chú ý cậu rồi đưa ra công bố quyết định chấm dứt khoát. “Hướng Vũ Phàm, con nghe bà bầu nói đây! Kỳ nghỉ Quốc khánh năm nay, con đề nghị ngoan ngoãn ở nhà, không đủ đi đâu! Chiều nay chị em vẫn nhờ thư ký kết Dương tìm cho con một da sư!”

“Con chưa cần!” Hướng Vũ Phàm rứa tỏ rõ sự bất mãn của bản thân mình qua nét mặt.

“Điều này chưa do nhỏ quyết định!” Bà Hướng ngồi xuống dòng sofa, tiện tay vò tờ báo cho biết kết quả học tập lại.

“Mẹ… mẹ nhưng cưỡng ép nhỏ, con sẽ quăng quật ngôi nhà đi! Mẹ… Mẹ… chị em là bà già độc ác!” Hướng Vũ Phàm hét lên. Trước khi bà Hướng vày nổi giận mà lại ném dòng giày gót cao về phía cậu, cậu vẫn nhanh chóng Bước ra khỏi cửa, bắt đầu chuyến vứt ngôi nhà đi lần thứ 102…

Thực tế sẽ chứng minh, ko phải ai Có thể bỏ nhà đi, đặc biệt là một cậu ấm áp quen được chăm bẵm như cậu. Tính năng này càng chưa bằng lòng trong hoàn cảnh bực tức loại bỏ đi mà lại không chuẩn bị đồ đạc gì. Còn nếu như không, cậu đang không rơi vào tình trạng cũng như lúc này…

Òng ọc… Òng ọc… Òng ọc…

Ngồi bên trên một cái cây ở góc tạ thế của trường học, bụng Hướng Vũ Phàm sẽ sôi lên. Cậu buông tiếng thở lâu năm.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện đam mỹ ngược

Đói quá… Từ lúc ra khỏi ngôi nhà tối qua mang đến giờ đang mười lăm tiếng đồng biển, một giọt nước cũng chưa có cơ mà uống, cậu sắp đói đến mức có vẻ nạp năng lượng hết cả một nhỏ bò rồi!

Ôi… Nếu sớm biết cũng như nỗ lực này thì Trước khi bỏ căn nhà đi cậu đã lấy theo tiền tiết kiệm hoặc tiện tay cố kỉnh đi một ít ăn uống cũng được… Cậu nhớ là trên bàn đã còn một hộp bánh quy sữa new nạp năng lượng hết một phần ba… Tại sao cậu lại không nghĩ ra? Đang quăng quật ngôi nhà đi 101 lần rồi nhưng mà cậu đã chưa rút ra được kinh nghiệm gì sao?

Hướng Vũ Phàm buồn rầu bứt một cái lá, đã nghĩ xem bao gồm nên thả chúng nó vào miệng không thì có tiếng bước đi nhẹ nhàng từ bên lối đi vào rừng cây, sau đó là tiếng Hotline của một học sinh đàn bà.

“Phán Phán… Phán Phán… Cậu đâu rồi?”

Phán Phán? Sẽ là gì? Một bé mèo? Hay một bé cún?

Hướng Vũ Phàm vẫn bỏng đoán thì bắt gặp một thiếu nữ nhỏ nhắn tạo nên ở đầu con đường.

có lẽ bạn nữ là học sinh của trường này, cỗ đồng phục hơi rộng khiến mang đến cô biến thành bé bỏng hơn so với dáng tổ ấm vốn không cao của mình. Mái tóc thẳng dài mang đến ngang eo buông trước ngực, Trong khi bịt mất cả nửa tổ ấm.

Trong khi cô đang tìm gì đấy, vừa đi vừa chứa tiếng Điện thoại tư vấn, khuôn mặt tròn trĩnh hiện rõ sự lo lắng.

“Phán Phán… Phán Phán… Cậu ở đâu?”

con gái vừa hotline vừa Cách về phía trước. Thốt nhiên, cũng như phát hiện ra điều gì, góc nhìn cô sáng lên, cô vui mừng chạy lại bên cậu.

“Phán Phán, quả nhiên là cậu ở đây!”

con gái reo lên, dừng lại trước chiếc bàn đá.

bộ bàn đá đó phương pháp cái cây Hướng Vũ Phàm ngồi chưa xa, cậu dường như thấy được một người vợ gầy gò sẽ nằm trên bàn. Nghe thấy tiếng Điện thoại tư vấn, phụ nữ này lờ lững ngẩng đầu, mái tóc màu lá rửa nhiều năm mang đến vai xòa xuống má, để lộ một khuôn bên trái xoan thanh tú.

rõ ràng là cô đó vừa bắt đầu tỉnh giấc, mở Khủng đôi mắt sẽ còn ngái ngủ chú ý người nhà vài giây rồi nở một nụ cười cợt ngây thơ hỏi: “Khanh Nhi, cậu tậu nhà bạn à?”.

“Ừ.” Đoàn Khanh Nhi liên tục gật đầu đồng ý, sau đấy nắm lấy tay cô, vui mừng nói: “Phán Phán, gồm bảng xếp hạng các thành tích học tập giữa kỳ rồi đấy!”.

Nghe thấy núm, Lạc Phán Phán thức tỉnh, nỗ lực lấy tay mình bạn bè rối rít hỏi: “Ai đứng đầu thế?”.

“Đương nhiên là cậu rồi. Đây là điều quan trọng nghi ngờ mà!”

“Thật không? Ồ! Hay quá, ngày mai bọn mình có thể bước đi Quảng Châu chơi rồi!” Lạc Phán Phán vui mừng cầm tay mình quay mấy vòng. “Cậu chần chừ đâu, nhà bạn đã có được ý định cho khu vui chơi công viên nước Trường Long nghịch một chuyến, nghe nói Trường Long là công viên nước tối đa Á Lục, có khá nhiều game show hiện đại!”

Ngày mai là Quốc khánh, Lúc đầu thi giữa kỳ, bà Lạc đang đồng ý mang đến Lạc Phán Phán cho ấy nghịch có điều kiện chị em giữ được các kết quả mở đầu trong bảng xếp hạng kết quả học tập, mà còn còn gật đầu mang lại Đoàn Khanh Nhi đi cộng mang đến Quảng Châu trong kỳ nghỉ lễ. Mong chờ suốt mấy bây giờ, rốt cục mong mơ đó đang thành sự thật, thảo hèn mà lại Lạc Phán Phán vui mừng Như vậy.

khác nhau là Đoàn Khanh Nhi cũng rất vui mừng, mỉm cười híp mắt. Tuy thế cảm hứng ấy trôi qua cực kỳ nhanh, Bên cạnh đó nhớ ra điều gì đấy, ánh mắt thanh nữ lộ rõ sự bế tắc.

Lạc Phán Phán để ý thấy sắc mặt tổ ấm thay đổi, quan tâm hỏi: “Khanh Nhi, sao nuốm, cậu chưa vui à? Cậu chưa thích đến khu vui chơi công viên nước chơi à?”.

“Không, tất nhiên được mang lại khu vui chơi công viên nước chơi thì thích rồi, tuy thế gia đình nghĩ đến…” Nói mang lại đấy, Đoàn Khanh Nhi cúi đầu im lặng.

Hóa ra là nắm, Lạc Phán Phán đoán được điều cô bạn chưa nói ra, dù sao chúng ta cũng chính là bạn bè sáu năm rồi. “Không cần là Hướng Vũ Phàm, thần tượng của cậu, lại đứng thứ nhất từ dưới lên trong bảng xếp hạng đấy chứ?”

Ngồi bên trên cây, Hướng Vũ Phàm đang cảm thấy câu truyện của hai đàn bà thật là buốn chán và bi hùng ngủ, thì tự nhiên nghe thấy tên người thân, cậu tỉnh táo bị cắn dở trở lại cũng như nỗ lực dỏng tai nghe.

“Ừ.” Đoàn Khanh Nhi buồn bã lo âu đồng ý. “Phán Phán, tách biệt Vũ Phàm là một mình cao cấp. Cậu nói xem vày sao thành tích học tập của cậu đó lại không cao?”

Năm nay Lạc Phán Phán học lớp mười một. Từ khi đi học mang đến giờ, kỳ thi nào cô cũng chỉ chiếm chỗ đứng cầm đầu. Năm nay Hướng Vũ Phàm cũng học lớp mười một, tuy nhiên đa số ngược lại mang cô, vị thế đứng đầu từ bên dưới lên luôn ghi tên cậu.

tuy nhiên điều này ko phải ảnh hưởng tác động mang lại cảm xúc nhưng chúng ta trong trường dành mang đến cậu vày cậu bao gồm khuôn bên sáng sủa hơn cả minh tinh, đôi tay nhỏ bé nhiều năm cũng như tuyệt đẹp. Những bức hình vày đôi tay ấy chụp chẳng những một lần giành được giải thưởng trong nhiều Hội Thi nhiếp hình ảnh tầm khuôn khổ quốc tế, đem lại chưa ít vinh dự mang lại trường. Nghe nói các cô gái mong ước hóa thành người mẫu chân dài trong nhiều album của Hướng Vũ Phàm có vẻ xếp thành hàng nhiều năm từ cửa ngõ bước đầu tiên cho cửa rút cục của Thiên An Môn. Các teen girls trong trường thích thú tuấn kiệt của cậu cũng không ít. Đoàn Khanh Nhi là một trong số ấy. Bên cạnh đó, trong mắt Lạc Phán Phán, phần lớn đặc điểm này chỉ đơn giản là trò cười cợt mà thôi.

“Được rồi, cậu ta ngốc cũng như nạm, lao động trí óc không chú tâm vào chuyện học hành, kết quả cao bắt đầu là lạ!” Trong nhỏ mắt của một nhà bạn siêng tâm học hành như Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm chỉ đơn giản là một mọi người ngốc nghếch.

“Không phải! Vũ Phàm siêu thông minh! Cậu chưa thấy được đầy đủ thành quả của cậu đó đề nghị mới nói gắng. Gia đình cho rằng chỉ có một gia sư chuyên nghiệp chỉ dẫn cậu đấy thì các kết quả học tập của cậu ấy sẽ cao nhã vượt bậc!”

Lạc Phán Phán chú ý lên trời, lãnh đạm nói: “Mình cũng muốn xem nhân kiệt nào chắc là cứu vãn kẻ ngốc nghếch đấy thoát khỏi thảm kịch mở màn từ bên dưới lên”.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện đam mỹ sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *