Đánh giá truyện Em Gái, Anh Yêu Em

Khi anh tám tuổi, cô vừa ra đời nhưng mà anh lại thấy ghét cô. Anh mười cha tuổi, cô bảy tuổi, cô đòi anh: “Anh hai ấp ủ ôm” tuy nhiên đáp lại cô anh nói: “Đừng va vào tôi”, Anh mười tám tuổi, cô mười tuổi: “Anh vì sao hôn em?” “Là anh của em thì hôn có sao?” sau đấy mắt cô liền sáng rực nói: “Em vẫn muốn hôn”…

Ra mắt truyện Em gái anh yêu em

Tác giả: Nguyệt Vịnh Mạt
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Em gái anh yêu em

“Này, thành viên gia đình vừa nghe có người nói với viện trưởng mong muốn nhận nuôi một đứa nhỏ đấy.”

“Thật vậy? Lần khần lần này tổ ấm nào may mắn đến bởi thế được nhận nuôi.”

“Nếu như thành viên có thể được nhận nuôi thì có lợi rồi, hình như được một cuộc đời tốt, tất cả ăn tất cả mặc, còn có một khu vực ở tốt.”

Trong một khu nhà quanh đó là phệ ở cô nhi viện, gồm mấy đứa trẻ ngồi một chỗ cùng nhau chat chit. Ở cô nhi viện đa số các đứa trẻ những ao ước chúng ta được nhận nuôi, họ thiếu hụt tình thân, khát vọng có một thành viên hòa bình, Như vậy nghe nói có một số người hy vọng nhận nuôi người nào cũng khát vọng tổ ấm đó chính là chúng ta.

Một đứa nhỏ nhắn trai ngồi một góc trong phòng, nghe hầu hết đứa nhỏ xíu khác chuyện trò. Đứa nhỏ bé trai này hết sức tuấn tú, tất cả đôi mắt Black thâm thúy, nhìn anh khác hẳn sở hữu hồ hết đứa bạn cộng tuổi. Anh tên là A Trạm, còn về phần anh bọn họ gì thì vẫn quên rồi. Từ nhỏ dại anh đã biết thành đâm vào cô nhi viện, viện trưởng nói bố mẹ anh gần như vẫn từ trần, anh thấy viện trưởng quan sát mọi người bằng góc nhìn thương hại, anh không mong con người ta chú ý gia đình bởi ánh mắt này. Anh không thích ở giai đoạn này, những lần đến giờ ăn cơm, hầu hết có người chiếm thực phẩm của anh, anh nói có viện trưởng, đầy đủ mọi người ấy khôn cùng hay trêu chòng ghẹo anh, khi dễ anh. Nhưng mà viện trưởng cũng chỉ mắt chú ý đến mắt mở. Vì thế từ đó anh ban đầu trầm lặng, bước đầu ghét chat chit. Anh ghét ở đây, anh phải rời khỏi. Bởi vậy lần này chắc chắn anh buộc phải được nhận nuôi. A Trạm quyết định, chưa bao gồm ai dường như rào cản anh, lần này anh đã chưa yên lặng nữa.

Doãn Thiên Khánh cũng như bà xã của ông Giang Tình Liên đi tới cô nhi viện, họ sẽ kết hôn tám năm rồi, mà lại mãi đang không bao gồm con. Bởi lẽ vì Giang Tình Liên không phù hợp nổi, họ sẽ nuốm tám năm nhưng lại đang chưa bao gồm kết quả, do đó chúng ta chính thức quyết định nhận nuôi một đứa nhỏ dại…

“Duẫn tiên sinh khu vực này là hầu như đứa nhỏ từ năm mang lại mười tuổi trong hình ảnh chụp, ngài chú ý chút ít đi.”

Duẫn Thiên Khánh và Giang Tình Liên lựa chọn năm đứa nhỏ bé, nói: “Viện trưởng chúng tôi ao ước chạm chán năm đứa bé dại này một ít, rồi bắt đầu lựa chọn một đứa, làm cho phiền người.”

“Duẫn tiên sinh đừng nói nuốm, tôi hy vọng cám ơn ngài chứ chưa hết. Hai nhà bạn hài lòng mang đến lũ nó một căn nhà đầm ấm, chúng tôi thực cảm thấy vui vậy bầy chúng. Bên tôi nhanh chóng đi sẵn sàng chuẩn bị.” Viện trưởng Lệ Quang nhẹ nhàng nói.

>> tìm hiểu thêm chuyên mục Truyện ngôn tình ngược

A Trạm nghe tên người được lựa chọn thì siêu vui mừng, anh chú ý hầu hết đứa trẻ khác một chút, phát hiện chúng ta gần như dúng ánh mắt đề xuất chú ý gia đình khác. Trong lòng A Trạm mỉm cười nhạo, chờ một ít rồi khóc đi, anh xác thực quán triệt chúng ta cơ hội.

cuối cùng thê thiếp ck Doãn lựa chọn A Trạm. Tất nhiên bắt buộc thiếu công việc A Trạm “Cố gắng”

Như vậy A Trạm được nhận nuôi, anh được cho một biệt thự cực kỳ dễ thương, sau này nơi đây chính là căn nhà anh..

Anh đang tên là A Trạm, chỉ cần chúng ta, anh họ Duẫn

Duẫn Trạm biết anh muốn sống tốt thì cần núm làm cho một gia đình bạn nhỏ sáng suốt, anh mong muốn bao gồm tất cả những đứa nhỏ dại lúc này có, có thể nên bên cạnh đó.

Anh không phải yêu cầu lòng thương hại.

Năm đấy, anh sáu tuổi đang bắt đầu nghĩ biện pháp chinh phục được phần nhiều thứ nhưng mà anh mong muốn.
Duẫn Trạm bỏ mặc là về phương diện học tập hay sinh hoạt các diễn vai một đứa nhỏ bé ngoan, vì vậy cung phi ck Duẫn đối mang đứa chàng này cực kỳ chuộng, cho anh đều tình thân, sẽ là cảm xúc êm ấm cơ mà lúc ở cô nhi viện anh không thể nào giành được, Như vậy Duẫn Trạm càng thêm quyết chổ chính giữa bảo vệ phần tình cảm này thật tốt.

nhưng, gần như chuyện bạn có nhu cầu không hề lúc nào cũng dành được. Một tai nạn xe đã vô tình làm tổn thương Duẫn Trạm.

Anh bị tàn phế, tai nạn xe sẽ mang đi một chân của anh ấy.

vì thế anh trở về dòng ngày cơ mà phần nhiều nhân tình hại, tình thương hại này làm anh rất khó chịu.

“A Trạm, đừng sợ, bố mẹ vẫn cạnh bên bé.” Giang Tình Liên yên ủi anh, một đứa nhỏ còn nhỏ bởi thế đã trở nên bệnh, vấn đề này chế tạo ra phần đông chấn thương nhẹ mang lại nó, thật đáng thương. Anh trầm mặc Giang Tình Liên hi vọng anh có thể khóc lên, hình như một đứa bé xíu, chứ chẳng phải cũng như ngay hiện tại.

Anh hận, anh thật sự hận, tại sao khi mà lại anh cho là chúng ta lấy được tất cả, thì ông trời lại ao ước giành đi chứ, lẽ nào anh thật sự chưa xứng đáng sao?

chưa, anh đã không từ vứt, mặc dù là chơi ý trời, anh cũng cần phải lấy được phần đông thứ mình thích.

Tàn phế thì đã sao chứ, anh vẫn dường như làm được câu hỏi thành viên gia đình khác làm.

Duẫn Trạm phân minh cảm nhận hiền thê ông xã Duẫn đối cùng với việc lần này rất khổ cực, có lẽ họ chắc chắn lương thiện, cũng không bởi vì anh tàn chứng nhưng thải hồi, dẫu vậy đại khái cũng là vày thương hại, mà lại anh chưa nên nhất chính là điều này. Tại vì Duẫn Trạm ở trước bên mọi người khác không lộ vẻ mặt khổ cực, anh chôn sâu của cả ân oán hận, bất mãn vào tim. Gồm ai biết ban tối anh khóc cụm cần làm gi…

Qua mấy tuần, anh xuất viện, ngồi xe lăn.

Duẫn Thiên Khánh buộc phải anh nghỉ học, sợ anh đã bị tác động phần đa góc nhìn khác thường từ đa số học sinh khác, mà lại anh cự tuyệt, kiên trì tới trường đi học, cùng vì anh muốn bằng chứng anh kiên cường, đây là quyết vai trung phong của anh ấy, bằng chứng anh không hề chính là mình vô ích.

hiền thê chồng Duẫn cũng tôn trọng sự chọn lựa của anh ấy.

A Trạm đang chính là đứa bé dại ngoan, mặc dù tàn phế cũng chưa khóc, không làm cho cạnh tranh, học tập cũng rất chuyên nghiệp, của cả có vẻ rất nhiều ngày đầu anh được nhận nuôi. Nhưng lại anh biết có một vật gì ấy sẽ lặng lẽ âm thầm biến đổi, tựa cũng như ánh mắt của bệnh nhân khác quan sát anh, hoặc là có mục đích cơ mà phi tần ông xã Duẫn giữ anh lại.

Năm nay anh thu được đầy đủ, tuy nhiên cũng mất đi hầu như, cũng tạo ra lòng anh bằng lòng đều…
>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *