Đánh giá truyện đời sống Nếu Mãi cũng như Lúc lúc đầu

Khi trưởng thành và cứng cáp, ta sau cuối cũng hiểu: sinh ra ở Tiền mặt đường, lớn lên khu vực bờ Tây đại dương đối sở hữu một chúng ta cô bé mà nói có lẽ chính là một số loại bất hạnh.

Ra mắt truyện cuộc đời nếu mãi như lúc ban đầu

Tác giả: Ngu Lãnh Noãn
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện đời sống nếu mãi cũng như lúc thuở đầu

người mẹ ta nói, khi ta ba tuổi bà đó đã lấy ta mang lại Linh ẩn Tự bên bờ Tây biển đi lễ tạ thần. Trong chánh điện yên lặng như tờ, nam đàn bà tú đã thành kính cầu nguyện, bỗng nhiên ta nhảy khóc nỉ non làm cho thành viên gia đình nên nhớ. Hiện nay, sư trụ trì nghe tiếng nhưng đặt chân tới, lẹo tay hình chữ thập, thi lễ có chị em. Khi ánh mắt hiền từ, ấm cúng của bệnh nhân chú ý chú tâm vào ta, ta từ từ bình thản lại. Người trong gia đình chú ý thật chậm chung cuộc lắc đầu một cái, thở nhiều năm. Bà bầu hỏi hết lần này đến lần khác mọi người mới chậm rãi nói mấy chữ: “Đứa nhỏ tuổi này, trong mệnh duy nhất số kiếp.” rồi chưa Chịu nói bổ sung lời nào.

Nghe dứt, chị em bỗng nhiên nở nụ cười ảm đạm, bà nói: “Con chúng ta lúc còn sống, mình nào không tất cả kiếp số đây? An ninh hay chưa không nguy hiểm, cũng chỉ là thành viên tự chúng ta chọn lọc thôi.” Bà khẽ vuốt tóc ta, quan sát xa xôi ra xung quanh khung cửa sổ. Đấy chính là buổi sáng mùa xuân, chim hót líu lo, hạnh hoa ngậm sương, dương liễu lồng khói.

Thật không ngờ vài ngày sau ta liền vấp ngã dịch. Tiết đãi đằng ngày đó, ta còn hăng hái tràn đầy cùng Tố Lan đi đạp thanh mặt bờ Tây biển, trên trời cao đủ các loại diều cất cánh rập rờn trong gió, đám trẻ mỏ tải đầy hoa gàn đùa trò đuổi bắt trên thảm cỏ, hồ hết teen girls cùng tuổi ta len lén quan sát nhau thỉnh thoảng lại cười cợt ngượng ngùng. Nước đại dương thật đẹp, hình như khối ngọc hổ phách trong suốt, tựa như giọt lệ của người nào đấy ngàn năm trước. Ta thốt nhiên nhớ lại một câu thơ trong Kinh Thi “Vạt áo xanh xanh, lòng ta nhớ hoài.”

nhưng mà sau khi trở về, ta liền bệnh chưa dậy nổi. Chị em ta nói bao gồm nên lúc đi dã ngoại sẽ đụng vào thứ gì đấy không? Vì thế ban sơ ta cập con gà một tháng trong ngôi nhà liền sắp xếp mời đạo sĩ trừ ma. Lớp bụi bay khói lượn khắp ngôi nhà, âm lượng leng keng vang dội, thật náo nhiệt.
Thật ra thì bệnh tình của ta không hề vị gần như thứ quỷ hồn ma ám kia nhưng là bởi lẽ vì một người trong gia đình nam nhân. Ta vẫn còn nhớ như in âm lượng của hắn: “Tử Chân…”

Ngày đó từ Tây hồ trở về, Tố Lan cùng ta ngồi trong kiệu len lén mà lại vén lên một góc mành để nhìn cảnh vật phía bên ngoài, vừa khéo lại nhận thấy một cô thôn con gái trẻ khéo léo cần đến nhánh liễu nhưng đan thành các cái rỗ tinh xảo lại còn chất đầy hoa tươi trong đó đang rao hàng ven con đường. Ta tất tả bảo Trương bá dừng kiệu, thu hút Tố Lan chạy về bên ven con đường.

đột nhiên hắn có mặt, Hắn níu chặt quần áo của ta, Call ta là Tử Chân. Ta bị dọa sợ, cuống quít lùi về sau mấy Cách hắn vẫn khăng khăng không tha mà đuổi tới, đầu ngón tay va vào da thịt ta cũng như một round gió bị khô quá ấm lại ấm cúng, ôn nhu cơ mà lướt qua. Ta giương mắt nhìn , tầm mắt đụng phải đôi mắt hắn tựa cũng như ta bắt gặp nước đại dương trong nỗ lực, trong nước lại như gồm ngọn lửa thiêu nồng cháy, mãnh liệt. Hắn khẽ kêu: “Tử Chân, Tử Chân…”

Thật may là Trương bá chạy mang lại kéo hắn ra nói với hắn ta không phải là Tử Chân. Ta sáng tỏ nhìn thấy trong đôi mắt hắn ngọn lửa mãnh liệt kia trong phút giây đã lụi tắt chỉ từ ẩn chứa sự đau thương, còn có tuyệt vọng và chán nản chắc là nhìn người nhà người thân yêu biệt tăm trong sóng phệ gió lớn cơ mà phiên bản thân lại bất lực thiết yếu làm gì.Cỗ kiệu của ta đã đi xa tuy vậy hắn sẽ còn ngơ ngác đứng đấy, hồn bay phách lạc thơ thẩn nhìn xung quanh.

buổi tối đấy, ta trằn trọc bên trên giường không tài nào ngủ được. Khoác áo đứng trong sân, đêm lạnh cũng như nước gió thoảng qua tựa cũng như có người kêu bên tai: “Tử Chân, Tử Chân.” Ta có thể còn chắc là cảm nhận thấy hơi thở ấm cúng của người kia xuyên thẳng qua sợi tóc ta. Áo lừng khừng bao giờ đã rơi cùng bề mặt đất, trăng sáng rơi xuống, sương tủ sum sê. Ta nghĩ đi nghĩ lại Tử Chân là teen girls cũng như nạm nào? Câu chuyện của chúng ta là như núm nào? Ngày hôm sau, ta liền bệnh tật.
ngóng khi sức khỏe ta có lợi lên thì ngày ta cập kê đã sắp ngay trước mắt. Người mẹ ta mang chút mừng rỡ cơ mà nói: “ Kiếp nạn này rốt cục cũng đã qua.” Bà gửi cho ta một cây trâm phỉ thúy màu xanh da trời biếc sáng ngời là của bà ngoại Tặng Ngay cho bà. Bà vấn tóc cho ta, lấy trâm phỉ thúy sở hữu lên, suy nghĩ chút ít rồi nói: “Con gái, bé vẫn cứng cáp.” Còn nói: “ Sau này tránh mua học số đông thứ thơ từ kia, yêu cầu học chút ít đàn bà công.” Tố Lan len lén nói: “Ý của cu li nhân là để đến tiểu thư lập gia đình a!”

Ta đuổi theo đánh cô bé, chưa hiểu sao trước mắt lại chỉ ra ánh nhìn đau thương của bệnh nhân nam nhân kia phảng phất cũng như cả sinh mệnh phần lớn chuyển giao phó ra kế bên. Lòng của ta bất chợt rung động.

không nghĩ tới, ta lại gặp gỡ hắn lần thứ hai. Tố Lan nói mang lại ta biết bạn kia đứng bổi hổi ko kể cửa ngõ số đông ngày. Trương bá vẫn liên tục giải thích sở hữu hắn ta không hề Tử Chân, ta là tiểu thư Chu phủ. Cơ mà hắn vẫn chưa được bị tiêu diệt trung khu, không từ vứt ý định. Tố Lan cười: “Tiểu thư, ta thấy hắn là ao ước gặp tỷ một lần.” Trong lòng ta hoảng hốt: “Gặp ta? Thấy ta dứt rồi thì làm sao? Ta cũng đâu cần là Tử Chân gì ấy.”

Suốt một chiều tối, ánh nhìn đau thương của hắn đang luôn dấu hiện trước mắt ta ý muốn nói dẫu vậy chưa thành lời. Chấp choá về tối Tố Lan nói hắn đang cứ ở ấy. Ta nói: “Muội ra nói có hắn ta chẳng hề là Tử Chân, hắn hãy đi đi. Để chuyện này phiền tới bà Khủng liền bao gồm rắc rối béo.” Tố Lan đồng ý rời đi. Ta lại nhịn không được mở miệng: “Muội nói thử xem, câu truyện của hắn là như vậy nào?” Tố Lan cười tỉ mỉ.

>> Đọc thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng
hóng khi sức khỏe ta có lợi lên thì ngày ta cập gà đã gần ngay trước mắt. Người mẹ ta mang chút mừng rỡ nhưng nói: “ Kiếp nạn này cuối cùng cũng từng qua.” Bà chuyển mang lại ta một cây trâm phỉ thúy blue color biếc sáng ngời là của bà ngoại khuyến mãi mang đến bà. Bà vấn tóc mang đến ta, lấy trâm phỉ thúy tải lên, lưu ý đến một ít rồi nói: “Con gái, nhỏ sẽ cứng cáp.” Còn nói: “ Sau này cận thận khi mua học đều thứ thơ từ kia, đề nghị học chút ít cô bé công.” Tố Lan len lén nói: “Ý của phu nhân là để mang lại tiểu thư lập bạn a!”

Ta đuổi theo đánh nữ, chưa hiểu sao trước mắt lại hiển thị ánh mắt đau thương của người nam nhân kia phảng phất như cả sinh mệnh đều giao phó ra ngoài. Lòng của ta bỗng nhiên rung rượu cồn.

chưa nghĩ tới, ta lại chạm chán hắn lần thứ hai. Tố Lan nói mang đến ta biết mình kia đứng bổi hổi ngoài cửa ngõ số đông ngày. Trương bá đang liên tục giải thích mang hắn ta chẳng phải Tử Chân, ta là tiểu thư Chu bao phủ. Nhưng lại hắn vẫn chưa bị tiêu diệt trọng điểm, không từ bỏ ý định. Tố Lan cười: “Tiểu thư, ta thấy hắn là ý muốn chạm chán tỷ một lần.” Trong lòng ta hoảng hốt: “Gặp ta? Thấy ta xong xuôi rồi thì làm cho sao? Ta cũng đâu cần là Tử Chân gì đó.”

Suốt một giờ chiều, ánh nhìn đau thương của hắn sẽ luôn ẩn hiện trước mắt ta mong nói tuy nhiên không thành lời. Chấp choá về tối Tố Lan nói hắn đang cứ ở đó. Ta nói: “Muội ra nói sở hữu hắn ta không phải là Tử Chân, hắn hãy đi đi. Để chuyện này phiền tới bà béo liền gồm băn khoăn to.” Tố Lan gật đầu đồng ý rời đi. Ta lại nhịn không được mở miệng: “Muội nói thử xem, câu chuyện của hắn là như vậy nào?” Tố Lan mỉm cười sâu sắc.

Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ
>> xem thêm chuyên mục truyện Ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *