Month: January 2022

Review truyện Tuổi Thanh Xuân của anh Là Dành mang lại Em

Anh yêu cô Từ lâu lắm rồi. Luôn luôn bí mật theo dõi cô từ xa. Nghe tin cô ăn hỏi mang mọi người đại trượng phu khác anh buồn bã lo âu vô cùng. Nhưng lại trong lòng anh chỉ việc bạn cô.

Trình làng truyện Tuổi thanh xuân của anh ý là dành đến em

Tác giả: đưa ra phệ
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện Tuổi thanh xuân của anh là dành đến em

– cốc hôn đi. Bên tôi không ước ao giữ vững cuộc hôn nhân này cộng cô nữa. -Hắn độc ác hăng nói mà chưa thèm chăm chú tâm trạng của cô ấy bây giờ.

Hôn nhân này đúng là chẳng gồm tình ái. Cô được gả vào cũng chỉ cần hôn nhân buôn bán. Đám hỏi cô kết thúc thì ba mẹ cô bị sát hại. Nhưng lại cô yêu hắn Cách nay đã lâu lắm rồi, yêu các lắm tuy vậy đổi lại là gì? Cô vẫn tin tưởng rằng hắn đã yêu cô bắt buộc nhất quyết không kí.

– tôi không kí. -Giọng điệu quyết định của cô ý vang lên làm hắn phát điên lên.

Hắn ước ao cô trở nên khỏi tòa nhà này càng sớm càng tốt. Hắn còn đề xuất thực hiện lời hứa của bản thân mình sở hữu cô tình nhân nữa. Tuy thế cứ những lần hắn bắt cô kí vào tờ đơn cốc hôn thì cô lại chưa kí.

– Dương Vân Thiên, cô quá đáng lắm rồi. Cô không ước ao kí? Được, được, bên tôi đã bắt cô kí vào tờ giấy này. Coi cũng như cô lợi hại. -Nói kết thúc hắn đi một mạch ra kế bên.

thủ túc dường chưa đứng nổi, cô ngã xuống bên sàn lạnh buốt. Nước mắt cứ ráng chảy nhiều năm không tự nhà. Tim cô giờ đau lắm. Đau như thiết yếu tay hắn bóp nát con tim cô chũm. Bố mẹ không có gì, chẳng có ai để có tác dụng chỗ dựa tinh thần mang lại cô cả.

—————————————————–

Hắn đi một ngày dài, suốt cả đêm. Đêm. Một người cô nằm trên loại giường kisngize rộng lớn, cảm hứng này cũng đủ lâu để cô không bao gồm xúc cảm nữa rồi. Phần đa ngày nào hắn chẳng cố. Nhất là ngày nay, hắn chẳng thèm quan sát cô đến một lần, đi biến mất biệt tăm. Còn bình thường sẽ về giữa trưa ngồi ăn cùng cô bữa ăn. Nói là bữa ăn thôi tuy nhiên chẳng khác nào bạn chưa quen biết. Một bộ bàn thì hắn ngồi đầu, cô ngồi cuối, chẳng ai nói ai câu gì.

tuy thế vị trí kia lại khác. Hắn vừa ân ái cùng cô ý trung nhân – Ngô Thì Thanh kết thúc. Dịu dàng ôm ả vào lòng.

– Sao anh còn chưa được đưa em về nhà anh? -Ả ta giả vờ nhõng nhẽo mang hắn.

– Cô ta còn chưa được kí. Nhưng lại em an tâm anh đang bắt cô ta kí bởi được để rước em về nữa. -Hắn càng ôm ả chặt hơn để cam đoan.

—————————————————–

Lại đêm nữa cô không thấy hắn về. Sẽ đơn chiếc nằm bên trên dòng giường mênh mông đó. Tuy vậy, có lẽ rằng ko phải. Hắn có về tuy thế là vào đêm khuya khi cô đã ngủ. Đặt chân đến buồng là ngửi thấy mùi hoa oải hương thoang thoảng cất cánh khắp phòng. Vào gần hơn thì bắt gặp khuôn mặt của cô ý. Hắn thấy cô dễ thương lạ thường. Cách Cấp Tốc tới, vén chăn lên vào ôm ấp cô. Cô khác sở hữu Thì Thanh, thuần khiết hơn. Hắn ủ ấp cô vào lòng tham lam hít mùi hương nhè nhẹ trên tóc cô. Hắn cảm giác tim đập Nhanh hơn, xúc cảm chỉ mong yêu người cô ráng. Cưới nhau được 2 năm thì đây là lần đầu hắn ngủ cùng cô. Hắn chưa va đụng gì tới cô mặc dầu xuyên suốt đêm tân hôn. Ủ ấp cô ngủ, hắn thấy người nhà ngủ ngon hơn, ko phải suy xét điều gì. Dẫu vậy hắn đã dậy từ hết sức sớm để cô chưa phát hiện.

—————————————————–

Dạo này đêm nào dù bao gồm ái ân cộng ả hoàn thành thì anh vẫn về ngủ cộng cô. Tuy vậy lần nào ngủ cùng cô thì tim hắn lại đập cực kỳ nhanh. Chấp nê rằng bạn chưa gồm cảm xúc mang cô bắt buộc vẫn muốn ly hôn sở hữu cô.

Đêm nay hắn gửi ả về căn nhà để ái ân. Lại ái ân bên trên loại giường duy nhất nhưng mà cô thường nằm. Bước đến phòng bắt gặp Bởi vậy tim cô nhói đau. Dù biết Hợp đồng hôn nhân 100 ngày hắn bao gồm người thương tuy vậy cô vẫn chưa được chứng kiến. Dẫu vậy hiên giờ thì thật sự cô đã nhận thức thấy rồi. Hắn đang cùng cô người thương ái ân. Tự dưng thốt nhiên hắn dừng lại, quay đầu ra khu vực cô nói.

– hiện thời cô đã nhận thức thấy rồi đúng không? Bên tôi yêu Thì Thanh. Đơn ly hôn tôi ném lên bàn, chúng tôi kí sẵn rồi chỉ việc cô thôi.

bây giờ thì cô tất yêu anh dũng nhưng đấu tranh tiếp rồi. Càng chẳng ước ao gì anh đã yêu cô nữa rồi. Đặt chân vào bàn nỗ lực cây bút kí vào tờ đơn cốc hôn. Nước mắt cứ nặng dần mà chảy xuống. Cô vẫn kí. Cầm là cô chẳng là gì của hắn nữa.

bắt gặp cô khóc tim hắn đột nhiên nhói lên. Chẳng hiểu sao hắn cảm thấy chính thức quyết định vừa rồi là sai lầm vậy?

Cô đang thuê một căn hộ để ở. Tía hắn cũng biết chuyện bắt buộc cũng trợ giúp cô.

buổi tối ấy hắn về ngôi nhà. Lên phòng. Ngôi nhà trống không, quần áo cô chẳng tất cả, đồ trang điểm cũng chưa. Chỉ vương lại chút hương hoa oải hương nhàn nhạt. Hắn lên giường rồi nằm xuống. Không có gì cô để ủ ấp nữa, chẳng được ngửi trộm hay ấp ủ trộm cô mỗi buổi tối như mấy bữa trước nữa. Trong lòng cảm nhận trống rỗng một thứ gì ấy nhưng mà không thể nói ra.
Chúc Anh chị có những phút chốc đọc truyện vui vẻ!

>> Đọc thêm truyện ngôn tình ngược

Tóm lược truyện cố chấp Ngọt

mình trong thành phố bắc bộ phần đông biết được chúng ta Đấng mày râu thứ bố ngôi nhà bọn họ Hoắc bom tấn là một người nhà chàng ưu tú, nhã nhặn, tính năng hot hơn gia đình, rồng giữa vạn người thân.

Ra mắt truyện câu chấp ngọt

Tác giả: Triệu Thập Dư
Thể loại: ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện chấp nệ ngọt

Vào đêm Nam Từ quăng quật trốn đã khiến tất khắp cơ thể giúp bài toán trong nhà chạy đi chọn, lại kinh đụng cho đến các bạn chúng ta Nam.

mà thậm chí Nam lão gia tử cũng phải choàng áo xuống buồng khách ngồi.

Lúc Nam Từ chưa được mua thấy, thì hiền thê ông chồng ngôi nhà bọn họ Nam hồ hết rất gấp gáp.

Nam lão da tử phòng cây quải trượng gỗ tử bọn, hai mắt chú ý đến lại, quanh thân phần đông toát ra khí thế cừ khôi bề bên trên, so với hai tổ ấm kia, thì ông trầm ổn hơn các.

“Rốt cuộc vẫn xảy ra chuyện gì?” Nam lão gia tử hỏi, “Đang yên đang lành sao bé nhỏ dại lại quăng quật trốn?”

cha Nam liếc mẹ Nam một ít, rốt cuộc chưa nói ra, giữ giàng một cảnh đường phố sống: “Chắc con bé bỏng nhớ ngôi nhà, dù sao vừa new tới nhà họ Nam, rất nhiều thứ còn khôn xiết đẹp mắt, phải trung khu tình cũng bất ổn.”

Nam lão gia từ đủng đỉnh mở mắt, ánh nhìn chưa đục ngầu như hồ hết ông lão cộng tuổi, ngược lại còn sắc bén hơn cả ba Nam.

“Con bé dại bước này cũng đã được hai tuần rồi nhưng trung tâm tình đã còn bất ổn? Bé nghĩ cha vẫn tin sao?”

ba Nam nghe thấy trọng nói của ba gia đình bạn bao gồm chút chặt chẽ, đề xuất nhanh lẹ lắc đầu: “Dạ chưa, chỉ là…”

Nam lão gia tử nâng cây gậy trong tay lên, chỉ về bên bà bầu Nam, nói: “Đến nhỏ nói.”

mẹ Nam ngày thường không sợ trời không sợ đất, dẫu vậy rất sợ ba ông xã, thấy ông chỉ về bên gia đình bạn, chớp nhoáng bao gồm chút bít tất tay.

“Ba, cũng không còn, chỉ là…”

ngay hiện tại, lão quản gia hùng hùng hổ hổ chạy vào.

“Tìm được rồi! Tậu được nhị tiểu thư rồi!”

Lúc Nam Từ được đưa trở về trông rất là chật vật, hai mắt bị mèo vết mờ do bụi bay vào mắt đỏ lên, hiện thời trông khôn cùng đáng thương.

bên trên váy cũng dính đầy đất cát, khuỷu tay và đầu gối cũng trở nên trầy xước, lúc ra kế bên thì trông to gan lớn mật tươm tất, lúc này lại trông tất tàn tạ.

tuy vậy chướng mắt nhất chính là trong tay cô còn cố gắng cái túi xách sở hữu từ quê lên.

ban đầu bà bầu Nam ý muốn ném mẫu túi đi, cơ mà cô nhất mực ý muốn lưu lại, giờ phút này lại thấy cần bà mẹ Nam rất là tức giận.

“Con cầm cố túi xách hy vọng đi đâu?” chung cuộc mẹ Nam cấp thiết bảo trì được vẻ sang trọng tầm trung nữa, giọng điệu lúc nói gồm chút khó khăn.

Nam Từ cúi đầu, nhìn chăm chắm sàn ngôi nhà chưa truyện trò.

bà bầu Nam nhìn thấy bộ dạng chống đối của cô ấy, cơn tức giận càng tăng lên, chuẩn bị mở miệng dạy dỗ cô một round, lại bị Nam lão da tử ngăn chặn.

So mang tía Nam cũng như bà bầu Nam, thì Nam Từ cũng như Nam lão bàn giao tử chưa tiếp xúc cụm, chỉ chạm mặt nhau mấy lần, mỗi lần chạm chán ông đông đảo đóng vai một ông già ôn hòa hiền lành trong nhà.

hiện nay ông cũng tương tự với ngày thường, cười cợt có Nam Từ.

“Tiểu Từ tất cả chuyện gì sao? Ban đêm khuya khoắt thế này lại ao ước bỏ đi?”

Nam Từ nghe thấy, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn Nam lão gia tử một ít, thật chậm sau lại cúi đầu, nói: “Con không tất cả loại bỏ đi, bé chỉ muốn đi quăng quật hành lý.”

bà mẹ Nam cố nhiên chưa tin, vừa ao ước mở miệng soát sổ, thì đã bị Nam lão gia tử nói trước.

“Hành lý có làm cho sao đâu mà con lại vứt đi?”

Nam Từ trả lời: “Những đồ này quá rách nát, Ngô Từ có thể bảo quản, tuy nhiên Nam Từ thì chưa.”

câu vấn đáp này dĩ nhiên khiến Nam lão gia tử rất sử dụng rộng rãi, ánh mắt của ông dành cho Nam Từ cũng biến hóa một chút.

“Lần sau mấy chuyện này chỉ cần chuyển giao gia đình bạn giúp Việc trong nhà làm cho là được rồi, bé nhớ kỹ, bây chừ nhỏ sẽ là nhị tiểu thư nhà chúng ta Nam rồi, mong mỏi vật gì làm cái gì đa số nói theo một cách khác thẳng, không ai trách cứ nhỏ hết.” Nói cho đây, Nam lão da tử lại mỉm cười cười cợt, “Còn nữa, lần sau cảm thấy không được ra khỏi nhà lúc nửa đêm nữa. Hôm nay biết con đi không được xa, vì thế bắt đầu nói người thân trong căn nhà đi sắm, cho dù rứa lực ngôi nhà họ Nam tất cả chúng ta có lẽ không bởi đều da tộc khác trong city này, tuy thế chí ít mong sắm mọi người thì kiên cố tậu được.”

phía sau những lời nói này coi như là lời cảnh cáo.

Nam Từ chỉ cảm thấy lòng bàn tay đầy các giọt mồ hôi lạnh, tuy nhiên hình dạng chỉ hình như ngoan ngoãn gật đầu.

“Lên lầu đi ngủ.” Nam lão gia tử nói.

Nam Từ quay người lên lầu về buồng, sau khi đóng cửa ngõ phòng new cảm giác body mới được buông lỏng.

Cô coi như gồm ngốc thì cũng có thể nhìn ra được.

Nam lão da tử chú ý qua thì hình như hồ hết cụ già bình bình, hiền lành vô hại, cơ mà ông thật ra new là mọi người chũm lái căn nhà chúng ta Nam này.

mà lại new vừa rồi, mặc dầu trong Hợp đồng hôn nhân 100 ngày lời nói không chỉ rõ nhưng cũng từng đủ cảnh cáo cô.

đương nhiên hiện giờ bọn họ cũng không biết cô đang nghĩ gì.

Nếu như bị phát hiện cô vẫn biết mục đích ở trong phòng bọn họ Nam, thì sau này cô hết mặt đường chạy trốn.

Cô chưa mong muốn tương lai bị giam ở ngôi nhà bọn họ Nam, càng không ao ước gả cho căn nhà bọn họ Hoắc.

bởi thế, hiện thời cô nhất định cần sinh sản một biểu tượng giả trước mặt ngôi nhà họ Nam, để mang đến bọn họ cảm thấy cô phù hợp với cuộc đời hiện tại, không nỡ từ vứt.

mà lại ban đầu là phải hủy quăng quật quá khứ của bản thân mình.

~

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, người mẹ Nam vẫn nói thành viên gia đình giúp câu hỏi lên gõ cửa ngõ buồng Nam Từ, bảo cô cọ bên cố gắng đồ, nói là muốn dẫn cô ra kế bên bước chân đi dạo phống.

Lúc ngồi vào trong xe, Nam Từ bắt gặp có cả Nam Châu.

Cô giả bộ cung kính, gật đầu với Nam Châu, rụt rè chào: “Chị hai.”

Nam Châu chưa tất cả một chút phản ứng, chỉ sở hữu một dáng vẻ khinh miệt cô, lườm cô một ít, sau ấy quay đầu nhìn ra ko kể cửa sổ.

Từ đầu kết thúc bà bầu Nam chỉ trò chuyện phiếm sở hữu Nam Châu, coi Nam Từ như người trong gia đình vô hình, mang đến thúc đẩy cũng nhất thiết theo giáp Nam Châu, quần áo thì Nam Châu chọn trước, sau ấy chỉ tùy tiện thiết lập hai bộ mang lại Nam Từ.

đến giữa trưa, Nam Châu cũng như mẹ Nam còn chưa được gồm ý định xong xuôi lại.

Hai chân Nam Từ sẽ mỏi rã rời, khuân mặt cũng sở hữu theo chút mệt mỏi.

Nam Châu trông thấy, lần bước đầu mở miệng hỏi cô: “Mệt sao?”

Nam Từ gật đồng ý, biểu hiện tất cả chút bựa hổ.

Chỉ thấy Nam Châu lấy ra một card buồng từ trong túi xách ra, đưa cho cô.

“Đây là card phòng tổng thống ở khách sạn đối mặt, sẽ là buồng của chị, em chắc là qua đó ngủ một giấc, bà bầu sở hữu chị bán buôn hoàn thành vẫn qua đón em.”

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình h

Nói dứt, cũng quán triệt Nam Từ cách để cự tuyệt, Call tài xế đưa Nam Từ qua mặt khách sạn.

Nam Từ chần chừ có tác dụng sao, lúc đầu cô dự định sắm cơ hội để tách bóc ra, tuy nhiên Nam Châu nào tất cả để cô làm tự động.

Nam Châu vẫn lên tiếng, cô dám không nghe sao!

Trước kia cô còn nghĩ Nam Châu là chị ruột của mình.

giờ đây cô đã biết thân phận của mình, Nam Châu chưa xé xác cô đã là tốt rồi, còn tự người trong gia đình chuyển card phòng mang lại cô nghỉ ngơi sao?

Hoặc chắc là là đầm rồng hang hổ.

hiện nay có mong muốn tránh cũng cảm thấy không được, tài xế sẽ đứng hóng cô ở ấy.

Cô âm thầm hít một hơi thật sâu, đành cùng bất đắc dĩ đi theo tài xế.

bà mẹ Nam nhìn bóng lưng Nam Từ rời đi, nhíu mày.

“Châu Châu, bé thật sự xem nó cũng như em gái sao? Còn đưa buồng của mình mang lại chúng nghỉ ngơi, bé điên hả.”

Nam Châu mỉm cười một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve cỗ móng bắt đầu làm hôm qua, nói: “Mẹ, mẹ lại chưa hiểu nhỏ rồi, nhỏ biết chúng gồm thân phận như thế nào, năm đấy bà bầu chúng khiến bà mẹ khóc đến mức nào, mẹ nghĩ bé thật sự cư xử tốt với chúng sao?”

“Vậy con…”

“Con có tác dụng gì gồm buồng riêng ở khách sạn ấy, chiếc card phòng sẽ là nhỏ nhờ người lấy, nhà bạn đó biết buồng nào của nam giới nhà bọn họ Hoắc… không chỉ vì thế, còn nói đội ngũ nhân viên quét dọn vào phòng dọn dẹp còn thấy máu cũng như răng cùng bề mặt đất. Mẹ nghĩ xem, trừ Hoắc Ngọc Trạch ra, thì có tác dụng gì bao gồm thiếu gia ngôi nhà bọn họ Hoắc nào ác cảm mang lại như vậy?”

Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ

Theme: Overlay by Kaira Extra Text
Cape Town, South Africa